Nỗi nhớ có hình gì?
“Anh nhớ em như thế nào?”
G hơi nghiêng đầu, bờ môi run run như chưa muốn kết thúc câu hỏi tại đó. Tóc cô rủ xuống hơi che khuất ánh mắt của chính mình.
“Anh nhớ em như thế nào?”
G hơi nghiêng đầu, bờ môi run run như chưa muốn kết thúc câu hỏi tại đó. Tóc cô rủ xuống hơi che khuất ánh mắt của chính mình.
Ngẫm lại thì, năm 2018 có rất nhiều chuyện xảy ra, gặp nhiều người và cũng xa nhiều người. Nhưng giữa một tỷ thứ chuyện đã xảy ra đấy thì có hai khoảnh khắc mà giờ tôi vẫn còn nhớ rõ.
Máy đi viện đã hơn tuần mà chưa thấy có tiến triển, nên đành viết dăm dòng nhớ thương. Hi vọng đây sẽ không phải là điếu văn cho em nó.
Facebook và Instagram thì nén ảnh nát toét, Flickr thì cổ đại không chịu thay đổi, còn Tumblr thì tự hủy. Tôi nghĩ là tôi nên tự host ảnh của mình cho chắc ăn.
Là khi tôi chợt nghĩ lại và nhận ra năm vừa rồi là một năm quá dài. Có nhiều thứ khiến tôi sửng sốt khi nhớ lại rằng nó đã xảy ra trong một năm qua.
…Và hoàn toàn ngẫu nhiên, một vài yếu tố trong khung cảnh đó bỗng trở thành một hình ảnh đại diện cho những thước phim ký ức này. Bởi chỉ cần nhìn thấy chúng xuất hiện lại ở đâu, tôi bỗng nhớ lại toàn bộ những chuyện đó, một cách tuần tự.
Đều đặn mấy tuần gần đây, thứ bảy nào tôi cũng ghé qua triển lãm ở VCCA chút xíu, như một thói quen, như một sự tìm kiếm.
Trong suốt sự nghiệp vẽ bậy của tôi, đã không ít lần được nghe người khác bảo với mình:
“Uầy, em cũng muốn học vẽ.”
Thứ đặc biệt nhất của quán này là ánh sáng. Những vạt vàng nhạt từ mấy cây đèn thả, vài đốm lấp lánh của dây trang trí quanh trần, và cuối cùng là cái tên được viết uốn lượn bằng hai dải neon nửa xanh lam nửa đỏ quạch…