Kết thúc 2018
Là khi tôi chợt nghĩ lại và nhận ra năm vừa rồi là một năm quá dài. Có nhiều thứ khiến tôi sửng sốt khi nhớ lại rằng nó đã xảy ra trong một năm qua.
Là khi tôi chợt nghĩ lại và nhận ra năm vừa rồi là một năm quá dài. Có nhiều thứ khiến tôi sửng sốt khi nhớ lại rằng nó đã xảy ra trong một năm qua.
…Và hoàn toàn ngẫu nhiên, một vài yếu tố trong khung cảnh đó bỗng trở thành một hình ảnh đại diện cho những thước phim ký ức này. Bởi chỉ cần nhìn thấy chúng xuất hiện lại ở đâu, tôi bỗng nhớ lại toàn bộ những chuyện đó, một cách tuần tự.
Lướt thật nhanh qua những dòng thông tin bất tận, cố gắng tìm lấy điều gì đó mình có thể quan tâm, chỉ để nhận lại cảm giác chán nản và mệt mỏi. Như thể vật lộn với vấn đề riêng của mình còn là chưa đủ, tôi nhìn lại, và thấy tất cả những việc này thật vô nghĩa.
Chúng ta ai cũng méo mó cả.
Như Naoko, và như Tooru. Tôi luôn nghĩ vậy. Nhưng liệu có những người méo mó một nửa không?
Tầm này năm ngoái, tôi có lỡ phát biểu một câu vô não đại loại là như thế này:
Bao giờ công ty sập thì anh vô với em một tháng nhé.
Tôi đần độn và ngờ nghệch ngày ấy đã không kịp nhận ra rằng, startup có thể mong manh, nhưng đâu nào mong manh bằng một mối quan hệ xa xôi.
Tôi đã gặp không ít người cảm thấy lạc lõng trong cuộc sống này; mà bằng những cố gắng rụt rè của mình, tôi chẳng thể chạm được tới họ.
Những giao tiếp vụn vỡ. Những suy nghĩ không thể hiểu, hoặc nhất định không chịu hiểu.
Thỉnh thoảng thấy newsfeed trên facebook xuất hiện một status than thở đau khổ gì đó của người quen, tôi lại thấy chút ái ngại và nhớ lại mình ngày trước. Nhớ lại những điều đã khiến tôi nghĩ tới một cái giả thiết về “hiệu ứng tiêu cực” trong cuộc sống.
Có đôi lúc ấy, nghĩ rằng ngoài gia đình và bạn bè thân ra thì mình vợ con chưa có, người yêu cũng không, hẳn là thời điểm thích hợp vô cùng để bỏ đi biệt xứ vài năm. Một chốn nào đẹp đẽ và xa lạ ấy, làm lại từ đầu, kiểu rất hoang tưởng, có lẽ do xem phim nhiều quá.